TIGblogs TIG | TIGblogs GROUP TIGBLOGS LOGIN SIGNUP
Listen to Your Heart
Listen to Your Heart


Beauty in Diversity ( International Volunteers' Day)

10h20: Mèo điên + Claret lò dò đến, cao su 20 phút. Hai nàng đang hí hửng vì không thấy ai hoạnh hoẹ tội đến muộn thì em Thư ve vẩy một tờ giấy xanh xanh, đèm đẹp trước mặt, ra “sắc lệnh” (của chị Hà): mua đủ những thứ ghi trên đây rồi về chuẩn bị bếp núc. Giàng ơi, còn có tiết mục này nữa sao?!!!
11h30: Tiểu đội 4 người (Thư, Hannah, Mèo điên + Claret) tay xách nách mang đến cổng công viên thì cả một phái đoàn các em xinh tươi nhà mình ùa ra đón, lanh chanh xách hộ. Bỗng thấy cuộc đời đẹp thế, bao nhiêu mệt nhọc kéo từ chợ Âm Phủ, chợ Khâm Thiên bỗng chốc tan biến. He he . Gian hàng của làng đã xong xuôi, đội ta đang ngồi buôn lê bán táo. Gọi là gian hàng chứ thực ra chỉ có một cái bàn xinh xinh, trải khăn trắng muốt (dùng Viso “thôi, hoàn tiền làm gì”)! Năm nay tổ chức thua xa năm ngoái bà con ạh!
12h00: Nhà ta khá đông mà dụng cụ hành nghề có hạn (3 con dao). Vậy là công vệc được phân chia như sau: 3 bạn ngồi gọt, các bạn còn lại ngồi xung quanh chờ tiếp sức và cổ vũ. Em Hương Thuỷ phóng xe về tân trang lại mấy cái thiếp + bookmark, nhân tiện mang ra rổ rá, xong chảo, xô chậu. Một số sang bên Tháng Năm gấp hạc. Vài tên lại nhảy sang bên GV (hình như là CLB bảo vệ môi trường gì gì đó) trang trí cái thùng rác (có cái môi Hàn Quốc + hàng chữ “Kiz…! Tôi yêu rác” đẹp lắm nha). Nói chung tình nguyện IIR qua những sự việc trên đã chứng tỏ tinh thần hoà đồng, tương thân tương ái rất cao. Bravooo!
Mở ngoặc: chính vì tinh thần giúp đỡ nhiệt tình (không vô tư lắm) mà mấy tên “Tôi yêu rác” không những được ăn bánh mì miễn phí mà còn thủ thêm 2 cái về cho đội nhà. Đóng ngoặc.
01h30: Lăng xăng chạy bên làng rồi bên Tháng Năm (do thám vì bên đấy cũng bán fastfood ). Về đến nơi thấy vườn không nhà trống, nơi ta đóng quân ngồi gọt hoa quả giờ đã mọc lên những dãy hàng xinh đẹp. Mãi sau mới tìm thấy nhà mình ngồi miệt mài làm việc dưới một mái hiên thơ mộng, một bên nhìn ra vườn cây xanh tươi, một bên nhìn ra bờ hồ lộng gió (lãng mạn lắm đó!). Một số cựu binh đến từ sáng đã rút. Thế chân bởi các tân binh nhiệt tình không kém.
Niềm Tin, hợp tác cùng chúng ta, giờ mới đến. Nảy sinh vấn đề “không gian sinh tồn” khi phe họ cứ khăng khăng bày la liệt mấy cái cây “sống mòn”, “xương rồng” với “hoa đá” của họ ra một cái bàn duy nhất.
02h00: Chạy loanh quanh một hồi mới thuê được hai cái bàn con. Phân chia lãnh thổ với đội bạn xong xuôi, chúng ta bắt đầu bày biện, chia người bán hàng, ghi tiền, bếp núc. Giờ mới nhớ ra gian hàng của làng đang thiếu sức trẻ. Hai em xinh đẹp của đội ta lập tức sang tiếp ứng.
Từ giờ phút này mọi thứ dường như bắt đầu đi vào quỹ đạo. Kẻ mua người bán tới tấp. Các em bán hàng bên ta rất có duyên khiến Niềm tin cứ tiếc hùi hùi tại sao lại chung gian hàng với bọn mình đ êể bị cạnh tranh(họ cũng bán thiếp + fastfood như chúng ta). Đội ngũ bán thiếp + bán hoa rong cũng rất chuyên nghiệp. Nói chung chúng ta đã kết hợp cả mĩ nhân kế, nam nhân kế và “tiếng hát át tiếng bom” (xướng ca kế) để thu về kết quả bất ngờ: hết hàng.
Tất nhiên góp phần lớn vào thành công đó phải kể đến những người ngồi cắt, thái, dầm, buộc, coi bếp để tạo ra những món ăn thơm ngon, đảm bảo tiêu chuẩn an toàn vệ sinh thực phẩm (dù hoa quả chưa được rửa).
Không thể không kể đến nhóm Ogami đã ở lại trường làm thiếp đến tối (có lẽ một số bị mắng khi về nhà). Tiếc là chúng ta không giữ lại một sản phẩm của các bạn, đẹp và prồ thôi rồi. Rồi cả em Nhung nữa: một mình trang trí hết một đống thiệp cross-stich!
Không khí vui vẻ, náo nhiệt. Ai không phải làm thì chụp ảnh, chơi trò chơi, hoặc đơn giản là ngồi… ăn (tạm gọi là kiểm tra sản phẩm trước khi tung ra thị trường).
06h30: Sau những giờ phút vui vẻ thì tin dữ tới tấp bay về. Thu về hơn 700k, trả nợ mọi người, trừ tiền vốn, tiền trả cho làng,… thì chẳng còn là bao. Mấy đứa loay hoay ngồi cộng trừ, mỗi lần lại ra một con số khác nhau, mà số sau bao giờ cũng nhỏ hơn số trước. Sững sờ! Thất vọng!
Đến lúc nghe tin mất bếp gas thì không khí nặng nề hẳn (hay ít nhất là nặng nề trong cảm tưởng của người viết). Mình và Pochi chạy lên BTC mượn mic hỏi bếp gas. Các đoàn đã về gần hết. Trời tối dần. Trả lại cái mic, mình ngồi phịc xuống đất, thấy buồn kinh khủng. Thương mọi người quá! Vất vả như thế…Tự nhiên thấy mình có lỗi.
Pochi rơm rớm nước mắt. Rồi cả lũ ôm lấy nhau hét toáng lên. Chưa thấy đã. Chạy ra hồ hét tiếp, hét thi với các bạn Niềm tin đang gào Rock bên cạnh. Rồi hát… Toàn một lũ crazy.
07h30: Giải quyết nốt những đồ tồn đọng (hoá ra rất nhiều, mà toàn đồ lặt vặt). Đi về trong tiếng hát (gào) của Mèo điên, Pochi, Hittler, Ếch. Vẫn thấy đầu nặng trĩu, nung nấu mãi câu hỏi tại sao số tiền thu về không nhiều.
Một em K32 nói với mình: hôm nay rất vui.
Mèo điên the thé: I am so happy.
Nó hỏi: “Bà vui chứ”. Mình trả lời: “Đã vui”
Dù sao thì cũng rất vui, phải không? Tiền nong chỉ là chuyện nhỏ thôi mọi người nhỉ? Chúng ta đã làm việc đúng tinh thần tình nguyện: rất cống hiến, rất nhiệt tình và không ngại khổ.
Tự nhiên thấy những con người trong CLB của chúng ta tuyệt vời quá! CẢM ƠN TẤT CẢ MỌI NGƯỜI!

Chuyện ngoài lề: Đội Học viện của chúng ta tham gia trò “Nhảy bao” (kết hợp giáo dục giới tính) gồm 3 đôi: Quân + Thuỷ (đôi này khá mũm mĩm, tự nhận là “lăn” chứ không nhảy), Pochi + Ếch (NT) và Mèo điên + Claret. Kết thúc thắng lợi, mỗi người được một gói snack, một cái bút xanh lè trên ghi dòng chữ “tư vấn miễn phí” và một cái “bong bóng” màu trắng mà em Quân đã lôi ra thổi ngay sau đó (cái đó còn có một tên gọi khác là…condom, í ẹ…). Pó tay.com

December 16, 2005 | 12:24 PM Comments  1 comments

Tags:


Word Youth Congress
About this event: World Youth Congress 2005 - Scotland
Related to country: United Kingdom


The 3rd World Youth Congress was held in the University of Stirling, Scotland from July 30th to August 8th. I was accepted to attend the Congress as a delegate and was sponsored by the British Council for the flight tickets, for which I have to express my gratitude. Had it not been for the British Council, I would never have had this chance to experience this charming country first-hand. It was an unforgettable memory, probably one of the best events and a turning point in my life.
Scotland is beautiful in its tranquillity and is considered the best small country in the world. I love Scotland for its magnificent landscapes and the warmth in its people’s souls. The University of Stirling, which for ten days we called our home, is one of the most beautiful universities in Europe coloured with the green of grass and trees, ten times as big as the Institute for International Relations where I am studying, highlighted by the wild life such as rabbits, squirrels, ducks and swans. The weather here changes so quickly that we often had four seasons a day. Summer, especially during July and August, is supposed to be the best time of the year in Scotland but sometimes it got freezing cold, which made I feel like I was in Sapa or Tam Dao in the North of Vietnam. And now in the centre of Hanoi with the heat and humidity, how I miss the Scottish weather that much.
It was not only my first flight to Scotland, to the United Kingdom or to Europe but also my first flight! I got travel sick when arriving at the campus of the university and the worst of it, my luggage was lost, which attracted lots of attention from the staff. They were very, very kind, helpful and caring. Because of that I now have two good friends who were the members of staff: Justina and Monjer (Thank you so much for helping me and being so considerate!)
We, 600 delegates from more than 140 countries all over the world, irrespective of nationality, gender, colour, and religion, gathered here in hope of being the change, of making something new for a sustainable development, for the better future. We tried our best to make ten days staying here as long as one month. We made new friends. We discussed our local, national and international issues. We gained skills and knowledge through workshops and meeting sessions. We created two important documents, the Policy Document and the Youth Action Toolkit, one for the governments, the UN and NGOs, the other for us.
But the most amazing experience was the Action Projects, which made this Congress truly the opportunity for youths to “talk the talk and walk the walk”. Delegates had the chance to put theories into practice and dive "into the trenches" of sustainable and human development through a variety of action projects, which took place around Scotland in partnership with local organisations and youth groups, to leave a footprint of long lasting community benefit. Projects included renewing local community facilities, forestry regeneration, shoreline conservation, working in drug rehabilitation projects, etc. 600 of us were divided into 40 groups called clans participating in 40 different projects. (“Clan” is a Scottish word for “family”). My clan has an impressive name – IMPACT and consists of 13 impressive members from Vietnam, UK, India, Mexico, Japan, Hong Kong, Peru, Colombia, Brazil, Pakistan and Bosnia. We had great time together with the local people, both adults and youths, doing traditional Scottish crafts such as stone carving and mosaic, enjoying Scottish folk songs and the Ceilidh, building friendship and solidarity with people in Kinloch Rannoch and Perth. Dzenita from Bosnia told me that she was really herself when she was here. Three days of the project passed so quickly that we wished it could last for three weeks or even a month! The farewell meeting was deeply moving. Surprisingly, the happiest and funniest guy, Ivor, was the first to start crying. (Anyway, he looked so cute when crying!)
Although nothing is perfect, there were ups and downs in this Congress and sometimes I felt disappointed, I will always remember my first global event with a warm feeling in my heart. I have made many new friends from different cultures and background who teach me to respect and love others unconditionally. I have learned that everyone is special and unique in their own way, that we should be the change before we can change anything else. I have been inspired by people, both famous and quieter ones, for their wills, hearts, passions, hopes, faiths and bravery to make this world a better place to live. Thank you, Tawia, Jatin, Megumi, Praveen, Yousaf, Prudence, Laura, Leo, Dzenita, Lejla, David, Heidi, Elena and Kelly for being me my second family, my dear brothers and sisters. Thank you Stirling, thank you Scotland for giving me this opportunity to write these lines. See you in Quebec 2008!

November 5, 2005 | 7:55 AM Comments  0 comments

Tags:




Candy16's Profile

Candy16's Friends


Latest Posts
Beauty in Diversity (...
Word Youth Congress

Monthly Archive
November 2005
December 2005

Change Language


Filter By Type
Events
News
Travel
Topics

Friends
du thi xuan hoa
Hien Tran Thi Thu
Irv Stolberg
JM

Links
My Blog


12078 views
Important Disclaimer